Tiếng đàn Guitar trong khu nhà ổ chuột

Một ngày làm việc mệt mỏi đã qua. Căn phòng trọ nhỏ ở xóm nhặt rác như thường lệ tiếng đàn Guitar lại vang lên, khiến khu nhà thuê của dân nghèo như ấm áp lại trong cái rét đầu đông.

Căn phòng trọ nhỏ tồi tàn rộng chưa đến 6m2. Trên vách treo kín xoong chảo, bát đĩa, quần áo, … còn lại khoảng trống chỉ trải vừa một chiếc chiếu để hai vợ chồng ông Nguyễn Văn Bốn nghỉ ngơi khi đi làm về. Căn phòng tồi tàn, thiếu thốn ấy ngày ngày vẫn vang lên tiếng đàn Guitar giúp bà con lao động nghèo trong xóm có những phút giây thư giãn sau một ngày làm việc đầy mệt nhọc.

Người đàn ông nghèo, trong nhà chẳng có gì đáng giá ngoài chiếc xe đạp đã cũ mua từ những năm 90, nhưng trong phòng trọ lúc nào cũng có hai cây đàn Guitar. Ông Bốn được cả xóm nhặt rác gọi là nghệ sĩ Guitar Bốn Râu, vì ông là người duy nhất trong xóm biết chơi đàn Guitar.

>>> Xem khóa học đàn guitar tại đây: học đàn guitar

Ông Bốn Râu sinh năm 1955 ở Giao Thủy, Nam Định. Sinh ra và lớn lên trong gia đình nghèo làm nông, từ nhỏ ông đã rất mê chơi đàn Guitar. Năm 12 tuổi, khi ông được nghe một anh bộ đội chơi đàn Guitar và say mê tiếng đàn từ đó. Cậu bé Bốn ngày đó, đã quyết tâm sẽ mua bằng được một cây Guitar. Vì vậy, sau giờ đi học cậu bé ra biển bắt cá, bắt cua về bán lấy tiền để dành vào một ống tre tiết kiệm. Khi đã đủ số tiền ,chú bé tự mình đạp xe lên tận thành phố Nam Định để mua cây đàn ưng ý.

Khi đã có cây đàn bầu bạn, Bốn tìm mua cuốn sách dạy Guitar về tự học, rồi học lỏm thêm từ bạn bè, anh em. Ngày đó, trong huyện có chương trình ca nhạc, đám cưới nào, dù xa đến đâu cậu bé khi ấy cũng đạp xe đến nghe, học cách chơi đàn của người ta. Ngoài giờ học, chú luôn ôm cây đàn luyện tập. Ông Bốn Râu ngày nay tâm sự: “Các cụ nói học đàn thì khó, học võ thì đau, nhưng mình thích học, nên khó mấy cũng không thấy nản chí”.

Năm 1982, Bốn lên đường nhập ngũ, rồi chuyển sang học quân y, ra trường được cử về tiểu đoàn D13, pháo chống tăng 76,2 ly, thuộc Sư đoàn 347. Ở trong quân ngũ, làm quân y, ông vẫn theo đam mê văn nghệ của mình, ông được cử vào đội văn nghệ để phục vụ đơn vị. Khi hành quân hay những giờ phút giải lao ông đều đàn hát cho anh em trong đơn vị nghe.

Cũng nhờ tiếng đàn đó mà Bốn tìm được người bạn đời khi rời quân ngũ. Năm 1986, ông xuất ngũ về quê, vào chơi nhà cô Trần Thị Màu tình cờ gặp cây đàn Guitar. Vậy là chàng trai đàn cho cả nhà nghe. Cả nhà đều yêu mến tiếng đàn và sự hiền lành, chất phác của ông.

Cuộc sống ở thôn quê nghèo khó,khó khăn đủ bề, không đủ điều kiện để nuôi 3 đưa con ăn học đại học Năm 2007, vợ chồng ông Bốn quyết định lên Hà Nội đi làm thuê. Hai vợ chồng thuê một phòng trọ ở xóm ve chai Hoàng Cầu. Vất vả, khổ cực đủ đường, ông xin làm nhân viên vệ sinh ở Khu ngoại giao đoàn Vạn Phúc. Ngoài giờ làm ở đây, ông còn đi bán các loại hàng hoa giả hay tranh thủ đi lượm ve chai để kiếm thêm tiền. Còn vợ ông hằng ngày vẫn đạp xe đi gom đồng nát. Hôm nào cũng vậy, cứ tầm 10h đêm, vợ chồng ông mới được về phòng nghỉ ngơi. Nhưng mỗi khi về đến phòng trọ ông lại lấy đàn ra chơi, và ca những bài hát yêu thích. Những bà con cùng cảnh ngộ nghèo khó từ khắp các tỉnh thành lên Hà Nội kiếm kế sinh nhai, đang trọ ở xóm là khán giả của ông. Sau một ngày làm việc vất vả, buổi tối, bà con thường tụ tập ở giữa xóm để nghe ông Bốn đàn hát. Nhiều sinh viên nghe tiếng Bốn cũng đã tìm về tận xóm theo ông học đàn.

“Tiếng đàn Guitar làm mình tươi trẻ, xua tan tất cả mệt nhọc. Đi làm về, dù mệt thế nào thì cầm đến cây Guitar là tôi lại phấn chấn hẳn lên”, ông Bốn tâm sự. Ông bảo rằng cả cuộc đời mình, cây đàn là người bạn thân thiết, giúp ông vượt qua những ngày tháng gian khó.